Ánh sáng ấy theo chân mây Đã trôi đi rồi Cứ dõi mắt bên con sông Ngẩn ngơ tôi ngồi Chưa lâu nơi này ngập đầy người tôi Và đêm rất ấm áp Nay bay lên trời một hồi Mà đã xa xăm Cũng rất mới Hôm nay tôi để em đi rồi Khóc chẳng khóc đau tuy đau Nói không nên lời Ngày dài thương mến tiếc thay mất luôn Chỉ sau vài chuyện buồn Để lại vô số những nghĩ suy Và ngàn điều tơ vương Còn lại là tơ vương Đèn trời từ lúc có dáng hình Là sẽ có lúc bay cao Bay theo muôn sao và vầng trăng Mặc kệ đôi tay xao xuyến mãi Chẳng thể níu được người Đã muốn xa xôi Nên khi tim tôi vỡ như thủy tinh Tôi vẫn lặng thinh ngắm đèn trời Tôi vẫn lặng thinh ngắm đèn trời Tôi chia tay em rồi Ánh sáng ấy qua bao lâu Khiến tôi hướng về Và thành tôi hôm nay Cũng có lúc không yên vui Thế nhưng điều này Là chưa nghĩ khi nao Từ giờ tôi đoán Chắc không thể tìm lại Thỏa đầy thương mến Giống như hồi chưa buông Một người từng yêu thương Em như ngọn đèn trời Từ lúc có dáng hình Là sẽ có lúc bay cao Bay theo muôn sao và vầng trăng Mặc kệ đôi tay xao xuyến mãi Chẳng thể níu được người Đã muốn xa xôi Nên khi tim tôi vỡ như thủy tinh Tôi vẫn lặng thinh ngắm đèn trời Cứ bay đi về nơi tốt hơn Sao tôi trách em Sau những gì mà em mang tới Nhưng xin biết ơn Người đã cứu rỗi thân tôi Từ lúc có dáng hình Là sẽ có lúc bay cao Đèn trời từ lúc có dáng hình Là sẽ có lúc bay cao Bay theo muôn sao và vầng trăng Mặc kệ đôi tay xao xuyến mãi Chẳng thể níu được người Đã muốn xa xôi Nên khi tim tôi vỡ như thủy tinh Tôi vẫn lặng thinh ngắm đèn trời Tôi vẫn lặng thinh ngắm đèn trời Tôi tôi chia tay em rồi
Bài hát Đèn Trời của Phan Mạnh Quỳnh là một bản ballad buồn, kể về câu chuyện của một người đàn ông đang chia tay người yêu. Bài hát bắt đầu với những lời tâm sự của người đàn ông. Anh đang ngồi bên bờ sông, ngẩn ngơ nhìn theo ánh đèn trời. Ánh đèn ấy giống như người yêu của anh, đã đến và mang lại cho anh nhiều niềm vui, nhưng rồi lại rời xa anh. Người đàn ông nhớ lại những kỷ niệm đẹp của hai người. Họ đã cùng nhau trải qua những ngày tháng hạnh phúc, nhưng rồi tất cả đã tan biến trong phút chốc. Anh đau đớn, nhưng anh biết rằng anh không thể níu giữ người yêu lại bên mình. Người đàn ông chấp nhận chia tay người yêu, dù anh biết rằng anh sẽ rất nhớ người ấy. Anh vẫn lặng thinh ngắm ánh đèn trời, và anh biết rằng anh sẽ mãi mãi nhớ về người ấy.