LoiBaiHat

Giấc Mơ - Hà Anh Tuấn

Hà Anh Tuấn
575 lượt xem
Cỡ chữ16

Xin đón cơn mưa trên bàn tay Phố vắng đi hay cô đơn về qua Chẳng biết sao mơ hoài giấc mơ buồn Có chuyến xe đi không chờ ai Mang theo đó những giấc mơ Không vẹn nguyên Chỉ thấy mênh mông khoảng vắng bên đời Và ngôi sao dường như tắt đi từ lâu Tôi thấy như mình đang mơ Năm tháng quay lại bất ngờ Cơn mơ tan biến khi nắng lên Mà sao hạnh phúc rất thật Đâu chúng ta ngày hôm qua Hay chết trong từng vui buồn Mang theo vết thương lẫn trong gió bụi Chẳng có dòng sông Tôi thấy con đường xa hơn Tôi thấy khung trời hoang tàn Ra đi cho đến khi ngã gục Dưới chân thiên thần Xin đón cơn mưa trên bàn tay Phố vắng đi hay cô đơn về qua Chẳng biết sao mơ hoài giấc mơ buồn Có chuyến xe đi không chờ ai Mang theo đó những giấc mơ Không vẹn nguyên Chỉ thấy mênh mông khoảng vắng bên đời Và ngôi sao dường như tắt đi từ lâu Tôi thấy như mình đang mơ Năm tháng quay lại bất ngờ Cơn mơ tan biến khi nắng lên Mà sao hạnh phúc rất thật Có lớn lao gì đâu em Nhìn xem hạnh phúc đơn sơ này Tìm trong ngày gió hoang vu Sợi tóc ai bay để giữ tình đầy Nghe tiếng mưa về trên sông Và nghe lời trái tim xao động Dường như thầm có hai linh hồn Lạc dưới cơn mưa từ đó cô đơn Tôi thấy con đường xa hơn Tôi thấy khung trời hoang tàn

Ra đi cho đến khi ngã gục Dưới chân thiên thần Xin đón cơn mưa trên bàn tay Phố vắng đi hay cô đơn về qua Chẳng biết sao mơ hoài giấc mơ buồn

Bài hát Giấc Mơ - Hà Anh Tuấn là một bản tình ca buồn, kể về nỗi nhớ nhung, hoài niệm của một người con trai dành cho người yêu cũ. Mở đầu bài hát, nhân vật trữ tình đứng giữa phố vắng, cô đơn và buồn bã. Anh mơ về những giấc mơ buồn, mang theo những vết thương lòng không thể nào quên. Anh như đang lạc lõng giữa dòng đời, không biết đi về đâu. Trong đoạn điệp khúc, nhân vật trữ tình lại nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ bên người yêu cũ. Anh muốn đón lấy cơn mưa trên bàn tay, để cảm nhận lại sự bình yên và hạnh phúc khi xưa. Đến đoạn rap, nhân vật trữ tình nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều giản dị. Anh muốn tìm lại hạnh phúc đơn sơ ấy trong ngày gió hoang vu, trong sợi tóc bay của người yêu cũ. Cuối cùng, nhân vật trữ tình vẫn lạc bước trên con đường xa xôi, hoang tàn. Anh như đang tìm kiếm một điều gì đó, nhưng không biết là gì.