Người là nắng thiếu thời Cướp đi hồn anh bằng một thoáng môi cười Tháng năm học trò ấy dù muốn bên người Chẳng dám tỏ tình vì sợ sẽ mất nhau.
Rồi năm tháng trôi dần Vẫn là bạn của nhau dù chẳng ở gần Nhưng tình đầu trong anh thì vẫn chưa nguôi Lần nắm tay đầu như mới đây thôi.
Chẳng thể ngờ tình đầu giấc mơ thiếu thời Giờ trong màu trắng tinh khôi Em là người đầu tiên mà anh yêu Anh muốn là người cuối cùng mà em yêu.
ĐK: Khoảnh khắc thấy em trên lễ đường Cùng ánh mắt bóng dáng thân thương Nhiều năm ấy chớp mắt trôi qua Để ta giờ đây về chung một nhà.
Và anh hứa yêu em suốt đời Lời thiêng liêng anh hứa với trời Dù đau ốm nghèo khó sóng gió tổn thương Thì anh vẫn luôn ở đây Mình già đi cùng nhau có nhau.
Chàng trai khiến em cười Đôi khi chẳng cần em phải nói ra lời Vẫn luôn hiểu từng điều em giữ âm thầm Phải chăng anh là tương lai của em.
T-ĐK2: Ở bên [Dm] người khiến em luôn thấy an toàn Để em là chính em Không phải sợ già đi hay cô đơn Vì từng ngày trôi anh luôn yêu em hơn.
ĐK: Khoảnh khắc thấy em trên lễ đường Cùng ánh mắt bóng dáng thân thương Nhiều năm ấy chớp mắt trôi qua Để ta giờ đây về chung một nhà.
Và anh hứa yêu em suốt đời Lời thiêng liêng anh hứa với trời Dù đau ốm nghèo khó sóng gió tổn thương Thì anh vẫn luôn ở đây Mình già đi cùng nhau có nhau.
Giờ ta có thêm một gia đình Hạnh phúc có thêm một sinh linh Nhiều năm ấy chớp mắt trôi qua Và con giờ đây lớn lên từng ngày.
Và ta hứa yêu con suốt đời Lời thiêng liêng ta hứa với trời Dù đau ốm nghèo khó sóng gió tổn thương Thì ba mẹ luôn ở đây Mình già đi cùng nhau có nhau.
Mỗi khi giai điệu của "Lễ Đường" vang lên, người nghe như được chìm đắm trong không gian ngọt ngào, tinh tế mà Kai Đinh khéo léo vẽ nên. Bài hát không quá cầu kỳ, không phô trương, mà nhẹ nhàng như lời tự tình của một trái tim đang yêu, gửi gắm hết thảy những cảm xúc thiêng liêng vào khoảnh khắc thiêng liêng nhất của đời người – ngày cưới.