Tráp đỏ mâm trầu Đàn trai rước dâu về làng Má phấn môi hồng Tuổi xuân dở dở dang dang Ngược về miền tây Em theo Anh về xứ lục bình Kết tóc se tình cho đôi mình bạc đầu trăm năm NAM Thắp lửa lên đèn Thề câu thủy chung cho tròn Tứ đức tam tòng Chồng vợ tương kính như tân Nhà mình mừng vui Thêm nàng dâu tía má mong cầu Đội mấn trên đầu , tà áo hoa màu , thành đôi ngày sau Brigde Mình là mình ơi về nghe câu hát Mảnh đất quê anh bao mùa nắng mưa còn xanh Em ở nơi đô thành , thương anh miền tây nam Nên khoác thân y hồng theo anh làm dâu ngoan ĐK Về nơi miệt thứ xa Mẹ Cha kết thêm ruột rà Chỉ cần đôi vai anh dìu em qua nắng mưa sa Đầu năm ta cưới qua mùa xuân cuối năm thêm người Nhất gái nhì trai là đẹp cuộc tình duyên quê
Làm thân con gái như nhành hoa sắc hương một thời Miệng đời chê khen em ngại chi sóng gió bao phen Hò xê xang cống ơi hoài lang thiếp đi theo chàng Đói no cùng nhau , một lòng một dạ gửi trao Coda Cánh cò kia ơi phiêu lãng phương nào Dừng chân ghé lại nghe câu hò tâm giao Ở đây có hương khói lam chiều Có câu ca cổ , có người em yêu Thuận lòng mình dời biển Đông Theo anh làm dâu dám đâu mơ mộng nhiều Ngọc ngà chẳng bằng đôi ta sớm hôm có nhau mỗi khi chiều tà Về già nhìn đàn cháu con , em đây trồng rau , anh ươm thêm vườn cà Một đời mình nguyện sắc son ví như gió nâng cánh chim lượn xa
Bài hát "Về Xứ Lục Bình" là một ca khúc mang đậm màu sắc truyền thống, ca ngợi tình yêu đôi lứa và cuộc sống gia đình. Bài hát khắc họa hình ảnh một đám cưới vùng quê với những nghi lễ truyền thống, cùng với đó là những lời hứa hẹn thủy chung son sắt của đôi lứa. Đây là một ca khúc đẹp, mang đậm tính nhân văn. Bài hát không chỉ là một bản tình ca mà còn là một bức tranh sinh động về cuộc sống gia đình truyền thống của người Việt Nam. Nó gợi lên trong lòng người nghe những cảm xúc ấm áp, hạnh phúc và tràn đầy hy vọng.